Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Tìm

Tìm người như thể tìm chim. Hai, câu  này mình nghe ở đâu vậy nhỉ.

Single suckes when you know ecxactly who you want. Haiz, câu này nghe ở đâu vậy nhỉ


Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Trông mặt bắt hình dong

Dạo này làm việc cũng gọi là mệt, nhưng cảm thấy mình chưa đạt được những mục tiêu mình đề ra. Trong quá trình làm việc cũng gặp nhiều sai sót. Dần dần phải rút kinh nghiệm và đạt mục tiêu đúng hạn hơn. Còn 8 ngày nữa để hoàn thành.

Người nào trông hiền lành thì dường như hay có tâm lý bùng nổ, muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc của bản thân. Hay đúng hơn là thoát ra khỏi những nhận định và sự gò bó về tư tưởng và hình ảnh của ng khác áp đặt lên họ.

Đúng là bạn chẳng bao giờ có thể hiểu được người khác nghĩ gì trừ khi họ nói ra cho bạn. Nhưng cũng không nên vì thế mà chỉ coi cảm xúc của mình là quan trọng nhất. Ai cũng cần được chia sẻ.

Bỗng thấy mình già thật.

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Quyết định.


Tối qua vừa tiếp tục đưa ra một quyết định thay đổi gần chục năm cuộc đời trước kia của mình.
Rất tiếc và rất buồn, tuy lòng còn đắn đo và phân vân nhiều, nhưng dù thế nào thì cũng phải tiến lên.

Xin lỗi...............

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Sửa phanh

Vẫn tiếp tục là câu chuyện đạp xe quanh hồ.

Hôm qua do điện thoại hết pin, không vừa đạp vừa nhún nhảy theo Tupac được, mình mới nhận ra cái xe có quả phanh cót két đến nhức đầu.

Chiều nay quyết định xử lý bằng cách tra dầu vào phanh. Lol. Tra xong êm ru, không 1 tiếng cót két nào, có điều bóp mỏi cả tay mà cái bánh sau nó không thèm ngừng quay. LOL. Lại lôi chậu nước ra xịt vào cho nó bay dầu đi, nhưng không xoay chuyển được tình thế.

Chiều nay đạp xe không phanh,  phanh trước đứt, phanh sau lại quá nhờn do cái tội nghịch. Ghê phết. May còn có phanh chân. Hơi xót đôi giày.

Mai mang xe đi ra tiệm :( Chỉ lo tiền sửa đắt hơn tiền mua xe

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Ngày thất hứa

Hôm nay thất hứa với bản thân, chiều không về được để đi đạp xe quanh hồ.

Một ngày dài, nắng nôi, bỏng rát, mệt, đói, khát đã chuẩn bị kết thúc. Ta lại về trên con đường cũ, lóng ngóng bật đèn pin điện thoại soi bậc cầu thang, uể oải hâm lại nồi cơm, tắm một cái, cho tạp pí lù thức ăn vào 1 tô lớn, rồi vừa ăn vừa viết blog.

Dạo này thích blog hơn Facebook.

Cố gắng lên, ngày mai còn nhiều việc phải làm.

P/s: Vợ mình xinh phết

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Đạp xe

只知工作不玩耍,杰克变成大儍瓜

Tạm dịch : Chỉ biết làm việc mà không thư giãn, tài giỏi đến mấy cũng trở nên ngốc nghếch.

Có nhiều cách để tìm thấy cảm giác thư thái. Nhưng điều kiện để có cảm giác thư thái, không phải là bạn làm cách nào, mà là phải thật sự bận rộn, thật sự mệt mỏi. Không như thế, thì không bao giờ cảm thấy được sự thoải mái tuyệt đối. Tôi hay nghĩ, cứ làm thật nhiều việc có ích cho người khác đã, rồi hẵng tự thưởng cho mình.

Mỗi người có những lựa chọn cho riêng bản thân mình. Có người đọc sách, có người ngủ, có người uống bia, có người nghe nhạc.... Những cách đó tôi cũng đã thử qua. Tuy nhiên cảm giác thoải mái mà nó mang lại, chỉ mang tính thời điểm và chưa đủ để ghi lại trên blog.

Dạo này tôi hay đạp xe. Đạp xe vòng quanh cái hồ gần nhà.
Lúc đầu nghĩ rằng 17km chu vi hồ có vẻ quá dài (gần gấp đôi chặng đường đi học đại học của tôi) cho việc đạp xe. Lần đầu tôi mất hơn 1 tiếng đồng hồ để đi hết 1 vòng hồ ấy. Hai đầu gối chùng xuống, tê rần và mỏi nhừ.
Thật  ra mà nói, đạp xe đơn giản lắm. Điều kiện cần cũng ít, chỉ cần bạn có cái xe đạp đi được, có phanh, tra dầu đầy đủ (vài chỗ cần thiết thôi như xích chẳng hạn), trong túi có vài chục gọi là lo xa, thêm 1 cái mp3 nghe nhạc cho đỡ chán. Vậy là đủ, vừa kinh tế, vừa khỏe người.

Mỗi ngày tôi cố gắng rút  ngắn thời gian đạp xe xuống, mỗi ngày xong 1 vòng sớm 5 phút. Mỗi ngày tôi cố đạp đều chân, mỏi cũng tốc độ thế, mà không mỏi cũng tốc độ thế. Mưa hay nắng không quan trọng lắm, cố gắng xách xe ra khỏi nhà đúng giờ.

Quên mất từ nãy lan man, chưa nói vì sao đạp xe thoải mái. Cảm giác đầu tiên tôi nhận thấy từ cái xe đạp, đó là nó rất nhẹ, và rất  chậm, tốc độ cao nhất của cái xe của tôi, do tôi lái chắc là 20km/h. Sự chậm chạp và nhẹ nhàng của nó, khiến tôi thấy tin tưởng và an toàn. Đạp vài km từ nhà tôi, men theo con đường hồ sẽ đến những khúc cua, hai bên đường man mác hương sen thơm nhè nhẹ. Gió đưa hương sen bay khắp các ban công những ngôi biệt thự châu âu tuyệt đẹp, khiến tóc các cô gái tung bay và hong khô những giọt mồ hồi của 1 ngày mệt nhọc. Con đường ven hồ không rộng, cái cảm giác hẹp hẹp của nó tạo cảm giác chỉ có một mình bạn rong ruổi suốt chặng đường. Bạn có thể nhún nhảy theo điệu nhạc của chiếc mp3, huýt sáo, hay thậm chí là hét lên cho cơn gió mang đầy hương sen ùa vào miệng bạn.... Chẳng cần biết ai nghĩ gì, đôi khi đó là sự tự do tuyệt đối nhất.

Lúc đạp xe một mình, chỉ nghĩ đến bản thân mình, cũng có thể nghĩ đến người khác (nếu khả năng lái xe của bạn kém, dễ gây tai nạn), cũng có thể nghĩ về người bạn đang có cảm tình (ước gì ngẫu nhiên người ta cũng đạp xe quanh hồ như bạn, và hai người ngẫu nhiên gặp nhau...).

Chiều nay đạp xe gặp bão. Mai lại đạp xe tiếp.